Riêng chỉ chúng mình, cứ lặng lẽ yêu...
June 4th, 2012
Đong đưa linh hồn
Linh hồn lạc bước
Đêm buồn đong đưa
Mộng du cõi mộng
Đường về sao thưa…
Dường như vừa chết
Lại vừa ngất ngây
Đêm đừng mưa nữa
Linh hồn lung lay.
Như vừa tắt thở
Âm vang lạnh lùng
Ai vừa bên gối
Rồi như muôn trùng……
-MG-
Đêm trăn trở bởi những bài hát buồn.
June 4th, 2012
Mưa quanh chổ nằm
Ta nằm trên nước mắt
Em nằm trong cơn mưa
Bên chổ nằm quạnh vắng
Ta say tình hay chưa?
Ngày qua sao nhanh quá?
Mới chiều mà đã khuya
Ta tiếc bờ mi mắt
Tiếc ánh nhìn ban trưa!
Ta kiếp người ở trọ
Trọ cuộc đời trong thơ
Tình yêu ta gửi tạm
Để đêm sầu bơ vơ.
Chổ nằm mưa ướt áo
Dột vách tình đơn côi
Trời sao làm mưa mãi
Bên chổ nằm xa xôi…..
-MG-
Đêm khó ngủ, và nhớ miền thương yêu!
June 3rd, 2012
June 3rd, 2012

Trang nhật ký xé trăm lần lại viết
Cuộc tình nào cũng tha thiết như nhau.
(Xuân Quỳnh)
(Source: wasbella102, via art-and-dream)
June 3rd, 2012
Một mình lặng lẽ nghe đêm dài
Một mình lặng lẽ ôm bờ vai
Một mình khóc, khi chợt thấy ra trong lòng trống không
Từng giọt rơi xuống đôi vai gầy
Còn giọt rơi xuống bờ hiên,
là giọt mưa hay nước mắt buồn
rơi xuống đôi bờ vai.
(Source: art-and-dream)
June 3rd, 2012

NHỮNG TƯ TƯỞNG TRÁI NGƯỢC TRÊN ĐƯỜNG CAO TỐC CỦA SỰ HOANG MANG.
Mình không phải người của buổi sáng, vì mình luôn mơ ứơc rằng có những ngày cuối tuần nằm lăn lê trên giường đến tận trưa, vậy mà mình thức dậy trước khi mặt trời mọc kể cả cuối tuần.
Nhân tiện, mình không phải ngừời của bi quan, vì mình luôn nhìn thấy mọi người xung quanh lạc quan khi xây dựng mối quan hệ với mình, vậy mà mình luôn dễ bị tác động đến rơi nứơc mắt bởi các quyển sách hay một cuốn phim có kết cục buồn.
À ừ, mình không phải là người của cô đơn, vì mình nghĩ chỉ cần mình nhắn 1 tin nhắn “trời ơi đất hỡi vùng vẫy uất ức” là bạn mình chia sẻ ngay, vậy mà mình có hàng tá lý do để chui rúc vào vỏ ốc cô độc của mình sau mỗi khi thấy mưa.
Hay mình không phải là người của tư duy mở, vì mình luôn nghiêm túc trong tất cả các tình huống không thuộc về lằn ranh của hài hứơc, vậy mà mình lại luôn suy nghĩ mở cho các lý do lầm lỗi của người khác, thậm chí đó là 1 lý do hài hước mà mình tự nghĩ ra.
Và mình không phải là người của yêu thương, vì mình luôn dè dặt trước mọi yêu thương từ phía người hay phía mình, phải tốn rất nhiều thời gian và giấy mực mình mới tận tụy đc 1 mối qh yêu thương, vậy mà mình luôn phải nuôi hoặc giết những yêu thương mà không phải vĩnh viễn là của mình.
Chính xác rằng, mình không phải là người của ký ức.. vì mình luôn có một thế giới hiện đại xung quanh, kể cả có lúc trong tưởng tượng mình cũng không có cơ hội mà mơ về người cũ, dùng 1 món đồ cũ, hay nói 1 câu nói cũ với 1 bạn cũ, hay ăn một món ăn cũ ở một nơi cũ, đối với mình, những gì mang tên là Quá Khứ đều có thể giữ gìn đc trừ phi nó là một Dĩ Vãng. Thế mà mình luôn có hàng đống thư cũ, đĩa cũ, tin nhắn cũ, và những gương mặt cũ trong hộc tủ trái tim mình.
Có khi, mình không phải người của hoang mang, vì mình sống tách bạch rõ ràng như trắng đen, như ngày đêm, như tất cả các loại hình thức phù phiếm đối lập, mình luôn tách bạch tuyệt đối như Có và Không. Vậy đó mình lại sống trong hoang mang cả một thời gian dài vì luôn nghĩ có phải mình thương người ta hay ko?
Tóm lại, mình không phải người của ánh sáng, của bóng tối, của cái ác, của cái thiện, của quý tộc, của ăn mày, của vô vọng, của ngập ngụa yêu thương, của mưa, của nắng, của cây, của đất, của động vật, của nhân sinh.. vậy mà mình luôn vướng mắc với tất cả những thứ đó… Vướng mắc mà không thể tháo gỡ, đôi khi vướng mắc nặng nề đến nỗi mình thấy đc mình không phải người của chúng. :)
Rồi đến một lúc mình nhận ra rằng mình không phải người của A, của B, của C, hay của… ai hết. Đó là thời điểm rất lâu rồi mình không thể nhớ nỗi đã bao lâu.. nên chẳng có gì để nói, chẳng có gì để kể, chẳng có gì để gợi đc xúc cảm. Nhưng sự trái ngang thì có thể lấp đầy 1 căn phòng rộng như biển. Khi nói về sự trái ngang, người ta hay luyến tiếc, họăc thấy mân mê những thứ chưa phải của mình. Nhưng với mình, sự luyến tiếc mân mê là bao nhiêu so với nỗi thống khổ của tất cả họ.
Vô cùng tận, mình không phải người của chiếm hữu, vì mình luôn nghĩ rằng hẳn người nào yêu mình sẽ khổ vì mình cứ tha thẩn cho phép họ tung tăng ong bướm. Thế chứ mình luôn bị tư tưởng chiếm hữu chiếm hữu mình.
Hay xét cho cùng, lần cuối nhất mình khẳng định rằng mình không phải là người của những thứ mình đang thuộc về, và mình thuộc về những thứ mình đang không thuộc về. Lần-Cuối-Nhất-Là-Ngày-Dường-Như-Đã-Qua-Rất-Lâu.
————————————
Trích “Chiều Sâu Tình Cảm”
June 3rd, 2012
Yêu mưa
Ngoài trời đang chuyển mưa,
ngoài trời có những cơn gió dữ dội,
núp vào một góc phòng lắng nghe một bài hát
không hiểu được lời,
không hiểu được người….
Tháng sáu, mưa về rất vội
Tháng sáu, yêu về rất vội
Mưa làm ướt kỷ niệm
Mưa làm ướt mắt .
Muốn gần em thêm một phút
và thêm một phút
Muốn trời thêm một giọt mưa
Một giọt lệ xuống đời
Không thắm vành môi….
Có phải nỗi cô đơn?
Nỗi cần yêu?
Hay nỗi lòng kẻ độc hành lạc bước?
Lời bài hát thật buồn
Nhưng không hiểu được người.
Và cứ thế, mưa âm ỉ
Yêu mưa muôn đời
Như đã yêu em trong đời
Dù không hiểu
Dù chỉ là một cơn mưa
Mưa trong tim
Và em trong tim!
*Viết cho trái tim mềm yếu của mình giữa mùa tháng sáu, giữa cõi lòng yêu như mới bắt đầu, dù đã yêu từ lâu.
-Minh Gia-
June 2nd, 2012

ĐI NHÉ EM!
Mình đi nhé em!
Về nơi chỉ có hơi ấm của cơn thở
Về nơi chỉ có lời của gió và non cao
Ta cùng em nhìn vực thẳm
Để biết tim mình còn nhau
Giữa mưa tháng sáu.
Mình yêu nhé em!
Ta mặc định tình là lặng lẽ
Dẫu tim cồn cào không dứt
Dẫu ánh mắt bao lần giận dỗi
Ta hờn ghen em.
Mình say nhé em!
Đừng vội vàng như những chuyến tàu
Đến rồi đi
Đừng thản nhiên rồi tình cờ vuột mất
Đi nhé em!
-Minh Gia-
Ngày tháng 06
(Source: art-and-dream)
May 29th, 2012
Độc Thoại
Tình là một cuộc đợi chờ
dài thật dài
suốt bờ nhân gian
cuồn cuộn
phải không em?
Để chúng ta
lặng lẽ
tựa lưng nhau
ngày qua ngày
mòn mỏi
đợi chờ nhau?
*****
Tình là một cuộc rong chơi
sẽ qua nhanh thôi
chỉ cần một tích tắc
tình thoáng
hư vô ảo ảnh
phải không em?
Để chúng ta
nồng cháy bên nhau
dài thật dài
mà chỉ bằng một phút
là sáu mươi cái tích tắc
trôi qua?
TB
May 28th, 2012
Nơi đến và nơi về
Giữa chúng ta là khoảng trời dịu ngọt
Bồng bềnh như sương, rồi tan như sương
Giọt cứ đọng rồi cứ biến đi khi nắng phủ lối về
Em và tôi, cùng bao người khác nữa
Những cuộc đến và về không như là định mệnh
Mà tất cả, do em và tôi, do chính con người chúng ta tạo ra
Những tình cảm riêng không theo số phận.
Đọc lại một bài mà ai đó đã từng viết:
” Ta lại về với em, trong màn đêm bao la
Ta lại về trong những bài tình ca dào dạt
Ta về, lòng không ái ngại
Trong thế giới muôn màu đủ vị chát chua cay
Ta lại về, và vẫn cứ say
Trong nỗi khát khao âm thầm ta lại sống”
Hồi ấy, ta cứ nghĩ là chỉ có nơi để về.
Bây giờ, ta lại có những nơi mình phải đến.
-MG-
May 25th, 2012

Nghe tim mềm yếu
Nghe lòng mỏng manh
Một giọt nước mắt
Rơi nhanh xuống đời……
May 23rd, 2012
[Flash 9 is required to listen to audio.]
TÔI ƠI ĐỪNG TUYỆT VỌNG
Đừng tuyệt vọng, tôi ơi đừng tuyệt vọng
Lá mùa thu rơi rụng giữa mùa đông
Đừng tuyệt vọng, em ơi đừng tuyệt vọng
Em là tôi và tôi cũng là em.
Con diều bay mà linh hồn lạnh lẽo
Con diều rơi cho vực thẳm buồn thêm
Tôi là ai mà còn ghi dấu lệ
Tôi là ai mà còn trần gian thế
Tôi là ai, là ai, là ai
Mà yêu quá đời này.
Đừng tuyệt vọng, tôi ơi đừng tuyệt vọng
Nắng vàng phai như một nỗi đời riêng
Đừng tuyệt vọng, em ơi đừng tuyệt vọng
Em hồn nhiên rồi em sẽ bình minh
Có đường xa và nắng chiều quạnh quẽ
Có hồn ai đang nhè nhẹ sầu lên.
-Trịnh Công Sơn-
May 23rd, 2012
Giọt tình chợt rơi
Vào nơi e ấp
Vào nơi lặng thầm
Tình có trăm năm?
Nụ cười chợt rơi
Vào trong đáy mắt
Vào tay thèm khát
Vào trong câu hát.
Buồn nào chợt rơi
Khi tình đang thắm
Hay tình xa xôi
Tình còn trong tôi?
Người tình còn không?
Hay là giấc mộng?
(via robot-heart)
May 23rd, 2012

Người ta dễ chết vì một lý do hơn là sống vì một lý do.
Thế cho nên người ta thà chết vì yêu ai đó hơn là sống vì yêu ai đó.
Và người ta cũng thà chết để không yêu ai đó hơn là sống để yêu ai đó. Lúc đó, người ta đã chết từ lâu mà không hề biết.
May 21st, 2012
Người ta khổ vì thương không phải cách
Người ta khổ vì thương không phải cách
Yêu sai duyên, và mến chẳng nhằm người
Có kho vàng nhưng tặng chẳng tùy nơi
Người ta khổ vì xin không phải chỗ.
Này em hôm nay ta nhớ lại một câu chuyện đọc lâu lắm rồi. Ngày kia chàng thư sinh lên núi ngao du, thấy một cội hoa xinh đẹp, chàng nghĩ rằng, chao ôi! những cánh hoa mong manh thanh tân dường kia mà phải trú ngự nơi cheo leo vách núi, gió táp mưa sa, há chẳng phải tội nghiệp lắm sao, bèn đào lấy cội hoa về cho vào chậu, ngày ngày tưới bón, sớm cho tắm nắng, khuya cho vào thư đường, tưởng mình đang ấp ủ chở che cho hoa nhưng ít lâu sau, cội hoa lụi dần rồi chết, chàng lấy thế làm đau đớn , lúc nào cũng tự hỏi mình có chểnh mảng gì đâu, tại sao cội hoa không ở lại với chàng.
Em, ta bảo chàng thư sinh nọ thương không phải cách, chàng nghĩ mình có thể một tay che chở cội hoa kia, mà không biết tập tính của loài hoa ấy là tắm trăng mà thuân khiết, uống sương khuya mà thanh tân, hứng gió núi mà can đản, lấy khí trời mà tồn sinh… Vậy từ yêu thương quá đỗi , mà chàng tự biến mình thành ngông ngạo nghĩ rằng chỉ có mình chỉ có bản thân mới là điều tốt nhất cho cội hoa, vô tình chia cội hoa khỏi tập tính ước vọng của nó.
Tình yêu thương của con người cũng vậy. có một số người như thế này: Khi yêu thương ai đó, họ vô tình cho rằng mình (hoặc những hoạch định của mình) là điều tốt nhất cho người kia (vì họ vô tình nghĩ rằng chỉ có bản thân họ yêu thương người kia nhiều đến vậy) mà không thèm cân nhắc, (hoặc có cân nhắc nhưng sự cân nhắc đó không đủ liều) xem nguyện vọng, ước mơ của người kia là gì và điều mình hoạch định có phủ hợp với ước mơ và nguyện vọng của người đó hay không.
Cũng như cội hoa dù có cảm tình với chàng thư sinh bao nhiêu, nhưng rồi nó cũng sẽ bị tháng ngày hút cạn sinh khí mà lụi tàn, huống hồ chi ai sống mà khộng có ước mơ dự định cho chính mình.
Thưa em, người ta khổ vì xin không phải chỗ. đừng xin ai đó hãy chấp nhận sự yêu thương ích kỷ, bởi sẽ chẳng ai cho đâu, ta chỉ mua sự tổn thương vào bản thân mà thôi. Hoặc giả người ta có thể hy sinh ước mơ nguyện vọng, để chìu theo cái cách yêu thương ích kỷ của mình, thì mình thấy vậy mà không đau đớn hay sao? Điều này chỉ xảy ra khi sự yêu thương ích kỷ quá lớn. Đồng ý, yêu thương thì có đôi khi ích kỷ, nhưng yêu thương và ích kỷ quá mức thì đừng gọi là yêu thương nữa!
Như em, em khao khát bình yên, vậy yêu thương đối với em là gì? là khi em ở cạnh một người và họ làm cho em cảm thấy bình yên thanh thản, mọi dạn thức khác đều không phải là yêu thương dù nó nhân danh là yêu thương .
Tất nhiên chẳng có một chuẩn mực nào cho tình yêu cả, nếu không nhân loại đã chẳng có nhiều điều để mà đau khổ, nhưng em có thể đóng vai chàng thư sinh nọ, với một kịch bản yêu thương khác hơn, ngày ngày lên núi trông hoa, hoặc có thể đóng vai đóa hoa nọ, với một kịch bản yêu thương khác hơn: quyến luyến hơi người rồi dần lấy đó làm nguồn sống, nguồn vui…
Lại nhớ đến một câu chuyện khác, có một Ông lão và một Bà lão sống với nhau 60 năm trời ,hể dọn cơm ra có món trứng là họ vui vẻ chia nhau, ông lòng đỏ bà lòng trắng. Đến ngày Ông lão hấp hối ông mới thú thật một điều: này bà thật ra 60 năm qua tôi rất thèm lòng trắng, nhưng vì bà tôi ráng ăn lòng đỏ, bà lão oà khóc, trời ơi! thật ra tôi thèm ăn lòng đỏ, nhưng lại nghĩ ông thích, nên đâu dám nói,. Đại khái vậy, nghe mà ngậm ngùi mãi.
Thì Em nghịch lý lớn như thế còn được ve vuốt suốt 60 năm để trọn vẹn một tình yêu, huống chi một sự ích kỷ xuấtt phát từ lòng yêu thương, lẽ nào không thể.
Chẳng cần nói gì đâu chỉ thương nhau là đủ./.
Trích báo Giác Ngộ số 388 (2007)
Thực hiện: Ngọc Liên

